<
Phuong Dong News




www.gomaika.com


































Ấn Bản Việt Ngữ Tác Phẩm "Ngàn Giọt Lệ Rơi" Ra Mắt Thành Công Lớn ở Seattle>
- ID=528, News Category = nghesi
(Aug 16 - 2010) -

(Seattle) Cuối tuần qua, Chủ Nhật, ngày 8 tháng 8, 2010 đă có trên 150 đồng hương Việt Nam qui tụ về pḥng hội lớn và khang trang của cơ quan ACRS tức văn pḥng Cố Vấn Đa Dịch Vụ Á Châu tọa lạc tại số 3639 Martin Luther King Jr Way thuộc thành phố Seattle để tham dự buổi ra mắt ấn bản tiếng Việt của tác phẩm "Ngàn Giọt Lệ Rơi" (A Thousand Tears Falling) của bà Yung Krall - Đặng Mỹ Dung, một cựu điệp viên CIA.

Khởi sự là hàn huyên, trao đổi, tâm t́nh, chụp h́nh lưu niệm, mua & kư sách bắt đầu từ 12 giờ trưa và đúng 1 giờ 30 chiều, chương tŕnh được khai mạc với nghi thức chào cờ Việt - Mỹ và phút mặc niệm.

Đây là quyển sách mang tính tự truyện ghi lại những giai đoạn sinh hoạt vui buồn thơ ấu và ư thức hệ Quốc - Cộng của một gia đ́nh vướng vào cơn lốc của cuộc chiến tranh tương tàn mà chính tên tội đồ dân tộc Hồ Chí Minh, một tay say đắc lực của đệ tam quốc tế Cộng sản gieo rắc trên quê hương Việt Nam! Một số gia đ́nh đă lâm vào cảnh "nồi da xáo thịt" sau cuộc kháng chiến chống thực dân dành lại độc lập cho đất nước, Cộng sản đă bịp bợm khai thác nhiệt huyết và ḷng yêu nước của tuổi trẻ để dẫn dắt họ vào bẩy sập của chủ nghĩa Cộng sản vô thần. Nhiều gia đ́nh ở miền Nam Việt Nam đă tan đàn ră nghé v́ tà thuyết man trá này. Gia đ́nh tác giả Ngàn Giọt Lệ Rơi (NGLR) - Đặng Mỹ Dung chỉ là một trong muôn ngàn gia đ́nh có người đi "tập kết" nhưng bà đă nói lên được ưu tư và trăn trỡ từ vật chất đến tinh thần của một cá thể, tiêu biểu cho những người có thân nhân chạy theo duy vật hơn là lư tưởng của dân tộc thuần túy.



Trong phần giới thiệu thân thế tác giả, ông Vơ Thành Đông, chủ nhiệm/chủ bút báo Phương Đông Times đă sơ lượt tiểu sử tác giả:

"... Yung Krall tức Bà Đặng Mỹ Dung là người thứ 5 trong gia đ́nh có 7 người con, cha là Đặng Quang Minh, tập kết ra Bắc năm 1954, làm Đại sứ Mặt Trận Giải Phóng Miền Nam (MTGPMN) tại Moscow cho đến ngày Cộng sản Bắc Việt cưỡng chiếm miền Nam. Bà có 1 con trai với chồng là John Krall, cựu sĩ quan cấp tá của Hải quân Hoa kỳ.

Sau 1975, bà làm việc cho CIA và FBI trong vụ gián điệp Dragon Magic (Con Rồng Kỳ Diệu) mà kết quả là đă tóm gọn ổ cán bộ nằm vùng hoạt động ăn cắp tài liệu mật của chính phủ Hoa kỳ chuyển về cho Cộng sản Việt Nam. Bộ Tư pháp Hoa Kỳ tiến hành bắt giữ và truy tố Ronald Humphrey và Trương Đ́nh Hùng (con trai của Luật sư Trương Đ́nh Dzu, cựu ứng cử viên Tổng thống Việt Nam Cộng Ḥa cùng lúc với Tổng thống Nguyễn Văn Thiệu). Vụ án được xét xử từ đầu tháng 5 năm 1978.

Ronald Humphrey và Trương Đ́nh Hùng mỗi người lănh án 15 năm tù.
Câu chuyện trong sách của bà Đặng Mỹ Dung là sự thật, nhưng tài liệu không được CIA giải mật để sách được phát hành. Nổ lực đấu tranh để bản thảo được thông qua bị kéo dài quá lâu, tác giả phải viện dẫn cả Tu Chính Án số 1 trong Hiến pháp Hoa kỳ về tự do ngôn luận mới được chấp thuận. V́ thế 15 năm sau, sách A Thousand Tears Falling mới được xuất bản (1995). Và ấn bản Việt ngữ Ngàn Giọt Lệ Rơi măi đến 2010, nhân kỷ niệm lần thứ 35 ngày Quốc hận 30/4, mới chính thức thức ra mắt đồng hương chúng ta.

... Tác giả đă mạnh dạng nói lên tội ác của CS mà bà đă nh́n thấy trong những tháng ngày chiến tranh. những đoạn đường đấp mô, những trái ḿn giết chết dân lành, bà cũng nh́n thấy các trẻ em 12,13 tuổi phải làm đặc công chết banh xác trên nhưng ṿng kẻm gai, đó là thiên đường CS mà người dân phăi hy sinh, chứ không bao giờ được hưởng.



Cộng Sản đă phá tan mọi giềng mối đạo đức của dân tộc. Xă hội ngày hôm nay suy đồi từ học đường, đến tôn giáo, từ nhân sinh đến quyền tối thiểu cuả một con người. Trong nước hiện nay, gia đ́nh đă mất căn bản đạo đức, cha con anh chi em giết lẫn nhau v́ một vài lợi ích nhỏ nhoi, xă hội đồi trụy đàn điếm cuớp bóc khắp nơi, đàn bà phụ nữ bán đi khắp thế giới để làm nô lệ t́nh dục, nguyên nhân bắt nguồn từ chế độ CS mà ra.

Liên tục chương tŕnh là phần giới thiệu tác phẩm "Ngàn Giọt Lệ Rơi", Kư giả, Thi sĩ, Nhà biên khảo Linh Vũ có những nhận định như sau:

"...Cho đến ngày hôm nay đă 35 trôi qua, nhiều người từng là quân cán chính của chính phủ VNCH, chắc chắn trong chúng ta vẫn c̣n bàng hoàng trong sự sụp đỗ của chính phủ miền Nam và sự bức tử phải bỏ súng một cách tức tưởi.
Trong nhiều năm qua rất nhiều người trong quân đội, nhà báo, nhà văn, những người trong chính phủ đă viết lại rất nhiều về lịch sữ trong cuộc chiến VN, đồng thời đă đánh giá trên nhiều khía cạnh trong sự kiện sụp đổ quá nhanh của chính phủ miền Nam tháng 4 năm 1975 với sự tấn công quân sự của quân đội Bắc Việt.
Tất cả với hằng trăm hàng ngàn góc cạnh và lư do khác nhau về cuộc chiến, nhưng chúng ta vẫn c̣n nhiều nghi vấn. Nhưng chỉ có một điều chúng ta không c̣n nghi vấn đó là những giọt lệ và xương máu của dân tộc Việt đă đổ ra trong hơn 50,60 năm. Một điều mà chúng ta ngậm ngùi đau xót đó là một cuộc chiến, cha mẹ, anh em, bạn bè mỗi người một bên nhắm thằng nhau mà bắn.



Với tác phẩm "Ngàn Giọt Lệ Rơi" đă nói lên những oan nghiệt đó của đất nước, nhưng với hơn 500 trang vẫn chưa đủ xoá hết vết thương của dân tộc, chưa nói hết những đau thương của quân đội đồng minh đă hy sinh trên chiến trườngVN. Hay dù có hằng triệu triệu giọt lệ nữa cũng không xóa hết những oan khiêng của dân tộc cho đến măi ngày hôm nay.

Cuốn hồi kư "Ngàn Giọt Lệ Rơi" là một sự thật đau ḷng của một trong nhiều gia đ́nh VN trong cuộc chiến trải qua quá lâu trên đất nước. Một sự thật mà tác giả muốn chia xẻ cái thảm cảnh của gia đ́nh bà trải qua từng giai đoạn lịch sử. Và nói lên sự xảo trá lừa đảo cũng như những chủ trương khát máu của đảng CSVN.
Hôm nay tôi chỉ nêu lên một cách tổng quát trong hồi kư Ngàn Giọt Lệ Rơi của bà Đặng Mỹ Dung và chóc nữa đây tác giả sẽ tŕnh bày nhiều hơn với qúi vị.

Gia đ́nh tác giả là nạn nhân đau thương do cuộc chiến ư thức hệ gây ra. Người cha tập kết ra Bắc lúc chị mới 9 tuổi, người mẹ của tác giả phải nuôi đàn con dại cho đến ngày khôn lớn. Cũng với lư tưởng yêu nước của những người trai thời đó, người anh của tác giả là Đặng Văn Khôi cũng theo cha tập kết ra Bắc năm 1954 khi mới 17 tuổi và sau đó gia nhập vào quân đội Bắc Việt. Sau này khi miền Nam sụp đổ người anh của tác giả đă nh́n thấy chế độ CS quá tàn ác và xảo trá anh đă từng vượt biên và từng bị tù đày, măi cho đến măm 1986 anh mới đến được Hoa Kỳ đoàn tụ với gia đ́nh và anh qua đời năm 2006.



Người em út là Đặng Hải Vân là một phi công trực thăng của quân lực VNCH và đến năm 1971 anh bị tử nạn khi được thụ huấn tại Hoa Kỳ. Ước mơ làm người lính VNCH của anh để bảo vệ miền đất tự do, rất tiếc không thực hiện được anh đă chết trong một phi vụ năm 1971.

Cha của tác giả là Đặng Quang Minh Đại Sứ Việt Cộng (MTGPMN) tại Liên Sô, Sau khi miền Nam mất vào tay CS, ông vẫn mang hoài vọng xây dựng miền Nam phù thịnh và tốt đẹp hơn, nhưng một con én không làm nỗi mùa xuân và ông đă qua đời mùa hè năm 1986 tại VN.

Tác giả Ngàn Giọt Lệ Rơi Đặng Mỹ Dung đă lớn lên từ trong nôi của cách mạng, bà đă trải qua nhiều khó khăn trong thời gian trưởng thành, từ lúc đi học, đi làm thậm chí cho đến ngày lập gia đ́nh. Điều này hẳn nhiên bà phải chấp nhận v́ gia đ́nh bà đă có người cha, người anh tập kết, cho nên dù bà khác lập trường và lư tưởng với người cha, nhưng xă hội và anh ninh thời đó vẫn phải nghi ngờ, theo dỏi. Dĩ nhiên là bà phải nhận lănh nhiều khó khăn, cay đắng trong cuộc sống.
Sau này bà đi làm cho một công sở của Hoa Kỳ, và kết hôn với Thiếu Tá t́nh báo Hải Quân Hoa Kỳ là anh John Krall.

Trong những ngày sống với chồng ở Mỹ, tác giả có cơ hội hợp tác với cơ quan t́nh báo CIA và FBI, bà đă chận đứng được âm mưu của t́nh báo CSVN ăn cấp tài liệu mật của chính phủ Hoa Kỳ. Nỗi tiếng nhất là điệp vụ (con rồng kỳ diệu) Magic Dragon của điệp viên Trương Đ́nh Hùng. Bà đă được Bộ Trưởng Tư Pháp Hoa Kỳ khen tặng là một công dân Mỹ vĩ đại. v.v...
Thật ra c̣n rất nhiều t́nh tiết bí mật không thể nói ra hết, điều này tôi dành những khám phá đó cho qúi vị khi có quyển sách trên tay...



Kế tiếp, thi sĩ Linh Vũ đă trang trọng giới thiệu tác giả Đặng Mỹ Dung. Trong phần nói chuyện như một tâm t́nh, (chúng tôi trích nguyên văn theo máy ghi âm) những lời chân t́nh của người phụ nữ "Nam Kỳ - Lục Tỉnh":

"... Kính thưa Quư khách, kính thưa ban tổ chức, sự có mặt của quư khách và sự chu đáo của ban tổ chức làm cho tôi cảm động và biết ơn vô cùng.

Tôi lấy làm hoan hỹ v́ sự có mặt của quư khách hôm nay nói lên cho cho tôi biết ở đây có những trái tim hướng về Việt Nam. Và ở đây, có những ông bà anh chị em ưu tư về đời sống của dân tộc và tương lai của đất nước.

Chắc cũng có người ṭ ṃ đến đâ coi gián điệp CIA nó ra làm sao... Chắc cũng đă thất vọng rồi...
Ông Bùi Đắc Băo, một nhân sĩ mả tôi kính mến vô cùng, ông tạo dịp này cho chúng ta đến với nhau, đến với nhau v́ Việt Nam và cho Việt Nam... nhà báo Vơ Thành Đông và thi si Linh Vũ đă giúp cho chúng ta phương tiện này. Tôi xin cám ơn quư ông.

Thưa quư ông bà anh chị em, tôi lớn lên ở một góc trời xa thành thị, không có radio, cho nên nghe người lớn và ba má kể chuyện đời xưa va chuyện nước non là thói quen của gia đ́nh tôi. Lớn lên, tôi cũng trở thành người kể chuyện rong, dù tôi cũng được diễm phúc như Quư Vị, được sống trong một nước văn minh bậc nhứt trên thế giới, nhà nào cũng coi được film Tàu, film Đại Hàn. Nhưng tôi th́ thích nghe kể chuyện và viết nhật kư. Tôi xưa như trái đất phải không!, nhưng nhờ xưa như trái đất ấy, tôi mới có đủ tài liệu để viết quyển sách này.

Xin các chị h́nh dung lại, hồi các chị 37 tuổi, các chị ở đâu? Hoàn cảnh gia đ́nh ra sao?



Thưa, năm má tôi 37 tuổi, ba tôi đi tập kết, má tôi vừa làm cha, vừa làm mẹ của sáu đứa con. Lớn nhứt là 16 tuổi, nhỏ nhứt là 3 tháng. Những năm Ba tôi tập kết ra bắc, để cho con cái không quên cha, không quên nguồn gốc, không một ngày nào má tôi không nhắc lại chuyện... Hồi đó... mà hồi đó th́ bắt đầu với câu: "Hồi đó ba con...". Má tôi kể chuyện thời gian sống trong bưng biền, chuyện Tây bỏ bôm, chuyện ba tôi ở tù ngoài Côn Nôn và cuộc đời của gia đ́nh tôi. Má tôi là ngọn đèn, chiếu ánh sáng lên vách cho chị em chúng tôi nhớ h́nh bóng của ba tôi.

Chuyện Việt Nam đâu có giấy mực nào ghi chép hết. Phần tôi, tôi kể để ghi ơn Ông Bà Cha Mẹ Anh Chị Em của tôi và những Người Đi Qua Trong Đời tôi, đă bảo bọc tôi, giúp cho tôi thành người. Chuyện này là chuyện của dân tộc ta.
Trăm ngàn gia đ́nh có thân nhân đi tập kết ra Bắc cũng muốn kể lại khoảng đời nầy của họ, nhưng phần đông chưa tiện viết v́ họ đang ở tại Việt Nam, hoặc có nhiều người đă chạy thoát ra nước ngoài nhưng chưa dám xuất hiện v́ sợ thân nhân ḿnh bị phiền phức với chánh quyền trong nước.

Lần cuối cùng, đó là năm 1977 tôi được gặp ba tôi ở Luân Đôn, tôi nói cho ba tôi biết là mấy chục năm qua khi người đi vắng, tôi cô đơn vô cùng nên tôi viết nhựt kư; ba tôi có vẻ ưu tư rồi khuyên tôi nên viết thành sách cho thế hệ mai sau biết về tổ tiên và dân tộc ḿnh. Tôi liền đề nghị hai cha con cùng viết một quyển sách. Tôi nhớ hoài câu nói ngắn ngủi nhưng éo le vô cùng: "Con viết giùm Ba, hoàn cảnh chưa cho phép những người như Ba viết hồi kư, chỉ có "chánh phủ" mới viết được hồi kư thôi, con à".



Khi đặt bút viết quyển sách này, tôi kính trọng người đọc sách, v́ họ là những người trong hai họ của đại gia đ́nh tôi và những người đă đóng vai quan trọng được nhắc đến trong quyển sách nhỏ này... và bây giờ đến độc gỉa.
Tôi có viết sai hai nơi trong sách này:
1) Đó là tên Phạm Duy Trinh, thay v́ Nguyễn Duy Trinh, bộ trưởng bộ ngoại giao của Hà nội.

2) Hai là ở trang số 237, tôi viết "trận An Lộc" thay v́ Long An. Thưa quư vị...
... Thưa quư vị, chúng ta đă lớn lên với nhau cùng một thời điểm, cùng một đất nước. Ngàn Giọt Lệ Rơi ở đây cũng là ngàn giọt lệ của quư ông bà anh chị em và dân tộc Việt Nam.

Riêng tôi, tôi hănh diện được làm con của một nhà cách mạng chống Pháp, nhưng rồi tôi và gia đ́nh tôi gặp biết bao nhiêu khó khăn, ngan trái khi ba tôi gia nhập đảng cộng sản Hà Nội.
Nhiều người an ủi tôi mà cho rằng ba tôi leo lên lưng cọp rồi xuống không được... Tôi trăn trở vởi câu hỏi này... hay là ba tôi là cọp?

Năm 75, cộng sản Hà Nội t́m đủ mọi cách để chiêu dụ tôi theo họ, họ thuyết phục tôi nối gót ba tôi, trong khi đó tôi và CIA muốn lọt vào sào huyệt của cộng sản ở Paris, Luân Đôn và New York cốt để t́m tin tức cho t́nh báo Mỹ. Cộng sản Hà Nội lầm tôi, chớ tôi không có tài cán ǵ mà gày bẫy họ, họ lầm tôi v́ họ dốt nát, họ là nạn nhân của một chế độ bưng bít.

Tại sao tôi nói họ dốt? Thưa, vi họ đă biết má tôi không tập kết ra bắc, 6 người con của má tôi được ở lại miền nam, năm 75 chị em chúng tôi đều ở Mỹ, th́ trí khôn của họ ở đâu mà họ nghỉ rằng con của má tôi sẽ theo Cộng sản để làm tôi tớ cho họ? Họ bưng bít v́ một anh "cán ngố" chỉ tay làm đại sự.

Ông Lê Duẫn nghe lời khuyên của một đứa con gái của đồng chí. Lần đầu tiên trong lịch sử của đảng cs Việt Nam, chủ tịch nước VC Lê Duẫn cho phép một đảng viên cao cấp của đảng ra nước ngoài thăm vợ, v́ ông biết đồng chí của ông trung thành với đảng, đồng chí của ông đi rồi sẽ về. Cùng một lúc ông được ḷng của một "khúc ruột ngàn dặm". Nhưng ông Lê Duẫn không hiểu được ḷng dạ của người Quốc Gia chân chính như chúng ta. ông ta đă không mua được ḷng tôi mà ông đă gián tiếp giúp cho tôi đi đến một quyết định, và quyết định đó trở thành một lần đầu tiên nữa... trong lịch sử của Đảng Cộng Sản Việt Nam, đó là lần đầu tiên con gái của một đảng viên Bộ Chánh Trị phá vở mạng lưới t́nh báo của Hà Nội tại Hoa Kỳ và nước Pháp, và bỏ tù gián điệp của họ 15 năm.



Khi Hoa Kỳ trục xuất đại sứ Đinh Bá Thi về nước, một số đông các anh vừa mới ra khỏi trại tù, đến khi có tin ông Đinh Bá Thi bị xe đụng chết. Các anh lại nghe tin đồn là Hà Nội giết Đinh Bá Thi v́ ông ta không làm tṛn sứ mạng ở New York.
Thưa quư ông bà, anh chị em... ông Đinh Bá Thi bị giết v́ phản đối chánh quyền Hà Nội đă giải tán MTGPMN và thống nhất đất nước ngay sau khi họ cướp miền nam, thay v́ chờ 5 năm như HCM đă hứa với MTGPMN.

Trong khi đó, đại sứ của Hà Nội ông Vỏ Văn Sung, cựu bộ trưởng bộ ngoại giao, bà Nguyễn Thị B́nh, ông Huỳnh Trung Đồng, chủ tịch Việt Kiều Yêu Nước, ông Phan Thanh Nam, trùm gián điệp ở Paris là những người liên hệ gần gũi với tôi cũng như đại sứ Đinh Bá Thi, vậy mà họ không bị giết? Bởi v́ những người này là những người trung thành với chế độ, những người chịu khổ nhục để được hưởng thụ, để được hái trái của... "cách mạng" (?).

Cái chết của ông Đinh Bá Thi rơ như ban ngày, nó nhắc cho chúng ta nhớ không có một ông tướng bà tá, ông cán bộ nào trong chế độ đó dám đứng lên phản đối nhà cầm quyền. Chỉ có người yêu chuộng tự do, đặt tổ quốc trên hết mới dám đ̣i hỏi tự do, dân chủ cho Việt Nam mà thôi.

V́ được hiểu như vậy, tôi rất thờ ơ với những người đi ra nước ngoài, kêu gọi đồng bào yểm trợ cá nhân họ để đấu tranh cho dân chủ, rồi bay về nước. Phải chăng đó là những chuyến đi có sắp đặt để chia rẻ, gây rối cộng đồng người Việt tỵ nạn? Nhưng người được chánh quyền CS cho "xuất ngoại đ̣i tự do dân chủ" này, quyên được một số tiền, mang về nước, để lại những rạn nức trong cộng đồng của chúng ta.



Đại Lăo Hoà Thượng Thích Quăng Độ bị quản chế v́ đ̣i hỏi tự do tôn giáo, Lê Thị Công Nhân bị ngồi tù v́ cô muốn dân tộc được tự do? Cha Nguyễn Văn Lư bị bịt miệng trước ṭa khi cha đứng lên đ̣i hỏi dân chủ cho đồng bào? Xin bà con suy nghỉ đến sự tương phản đó.

Tôi đă đến Seattle làm việc nhiều lần rồi... Lần đầu tiên tôi đến đây để cố vấn nhà chức trách làm thế nào để điều tra một nhân viên làm cho Boeng có liên hệ với cs VN đó là năm 1978, lần sau điều tra một người mua bán vủ khí với CS. Trước đó tôi đi California, Florida, v.v... Bây giờ CS công khai nghị quyết 36, cốt ư để dể dụ dỗ Việt gian, để thu hút người ngă ḷng.

Là người quốc gia chân chính, là cha mẹ gương mẫu, là một thành viên trong cộng đồng người Việt ty nan cs, chúng ta chỉ có một sự lựa chọn: Đó là không tiếp tay với cộng sản. Ngày xưa, dân, quân, cán, chính VNCH diệt cộng dưới nhiều h́nh thức, ngày nay tiếp nối truyền thống đó, chúng ta cũng diệt cộng dưới nhiều h́nh thức.

1) Việc đầu tiên là đề cao cảnh giác: Tự hỏi việc của ḿnh làm có giúp giáo cho giặc không? Thi dụ có một ông, một bà nào đứng tên làm chủ một cơ quan truyền thông cho một người có tiền từ VN qua, th́ bà đó giúp giáo cho giặc, anh chị em có quyền điều tra để vạch mặt tên Việt gian đó cho cộng đồng biết.

2) Tẩy chay các dịch vụ của cs, ủng hộ dịch vụ, cơ sở do người tỵ nạn cs làm chủ.
Ngày xưa, người ta có câu: Không mợ th́ chợ cũng đông, nhưng ngày nay chúng ta ở một nước văn minhẨkhông có mợ chợ vắng lắm, bởi v́ ngoài kia có hằng hà sa số tiệm buôn chớ không phải hết vùng Seattle này chỉ có một cái chợ chồm hỗm.

3) Nếu ai đi coi cộng sản múa rối, ca vũ, nhạc, kịch... chính người đó khinh thị cộng đồng người Việt tỵ nạn cs. Có nhiều cơ quan truyền thông hợp tác với các hội đoàn đứng ra xây dựng cộng đồng, để chúng ta băo tồn truyền thống của Việt Nam, văn hoá,để chúng ta nương nhau mà sống và gầy dựng cho thế hệ con cháu VN ḿnh.

4) Nếu bà con về Việt Nam làm ăn, tôi tội nghiệp cho gịng họ của bà con và gia đ́nh của bà con, v́ bà con đă vượt biên, đă bị tù tội, đă bị mất mác quá nhiều và rồi được sống sót ở đất tự do này mà tự do trong tay không đủ, th́ không biết bà con có biết ḿnh muốn ǵ ở cái tuổi này không? Không lẻ liều mạng một lần nữa để t́m cái núi cao hơn?

Định mệnh là kết quả của sự lựa chọn của chính ḿnh từ kiếp trước, kiếp này và kiếp sau. Cái hên cái may mắn nó đến với người có trí tuệ. Cái xui, cái rủi nó đi theo người giỏi toan tính kheo gian lận, thuận phản trắc. Đờii công bằng lắm thưa quư ông bà anh chị em. Nó rất khoa học như một bài toán, chớ nó không phải như một ván bài.
Gia đ́nh tôi đă qua nhiều thử thách, và chúng tôi được sống sót, được tồn tại và vinh dự cho má tôi là bà đă nuôi 6 người con nên người hữu dụng cho xă hội VNCH và bây giờ, nước Mỹ là quê hương thứ nh́ và Việt Nam là quê cha đất tổ của chúng tôi.

Tôi đă sống ở Mỹ 42 năm rồi, tôi hội nhập với xă hội Mỹ, tôi là một công dân Mỹ gương mẫu, nhưng trên vai và trong ḷng tôi, Việt Nam và người Việt tỵ nạn cộng sản là đại gia đ́nh của tôi.
Tôi mong bạn đọc sẽ t́m được chính ḿnh và những kỷ niệm tưởng như đă quên qua những trang sách trong Ngàn Giọt Lệ Rơi..."
***
Chuyển mục chương tŕnh một cách nhẹ nhàng đầy thích thú bằng âm thanh tuyệt vời phát ra từ dàn máy chuyên nghiệp T & T Karaoke của cặp DJ Triền Nguyễn & Bích Thùy những nhạc phẩm mang tính chủ đề của các nghệ sĩ yêu t́nh ca như chính quê hương hào hứng cất tiếng hát, các ca nhạc sĩ Duy Linh (đến từ San Jose - Cali), nữ ca sĩ gạo cội của Tây Bắc Hoa Kỳ: Lâm Mai Hương và cựu ca sĩ đài phát thanh Nha Trang: Anh Trương đă giữ chân người tham dự đến giờ phút chót, măi sau khi nhân sĩ Bùi Đắc Băo nói lới cảm tạ mà quan khách vẫn không muốn rời khỏi thính pḥng:

"... Thay mặt ban tổ chức buổi ra mắt sách Ngàn Giọt Lệ Rơi của tác giả Đặng Mỹ Dung, chúng tôi chân thành cám ơn quư vị đă dành chút thời giờ quư báu cuối tuần đến tham dự đông đảo buổi ra mắt sách ngày hôm nay.
Sự hiện diện của quư vị không những đă nói lên tấm thịnh t́nh của quư vị đối với ban tổ chức chúng tôi cùng tác giả, mà c̣n nói lên tinh thần bảo tồn văn hóa và lịch sử Việt Nam của quư vị, nhất là sự yểm trợ của quư vị đối với các tác phẩm viết về chế độ Cộng sản Việt Nam nhằm để lại cho thế hệ mai sau hiểu được một cách chính xác về lịch sử Việt.

Nhân đây, chúng tôi cũng xin cám ơn Ban giám đốc Trung Tâm Asian Counselling and Referral Service đă cho chúng tôi xử dụng nơi này để tổ chức buổi ra mắt sách. Và xin cám ơn các báo Việt ngữ, và các đài truyền h́nh địa phương đă yểm trợ chúng tôi bằng cách phổ biến những thư mời.
... Trước khi dứt lời, một lần nữa, chúng tôi xin cám ơn quư vị và kính chúc quư vị vui hưởng một mùa hè ấm áp và t́m thấy nhiều điều mới lạ đầy oan nghiệt và bi thương của cuộc chiến Việt Nam trong tác phẩm "Ngàn Giọt Lệ Rơi"...

Buổi ra mắt tác phẩm "Ngàn Giọt Lệ Rơi" đă chấm dứt đúng 3 giờ 30 phút chiều cùng ngày với những dư âm vang vọng từ 108 quyển sách đă theo tay quư khách ra về.

* Vơ Trần Dzũng






Send This Article To A Friend


Contact Us | Suggest Us | Link to Us


All rights reserved. This material is for personal use only. Republication and redissemination are prohibited.
Copyright/Disclaimer - 2008, Phuong Dong, Inc.