Phuong Dong News




www.gomaika.com


































Sách "Việt Nam: Suối Nguồn Văn Minh Phương Đông" Của Kư Giả Du Miên Sẽ Được Ra Mắt ở Seattle và Portland>
- ID=418, News Category = community
() -


(LTS) Đôi gịng về kư giả, nhà văn, nhà báo Du Miên - Lê Thanh Hoa (h́nh bên cạnh):

Du Miên là bút hiệu kư dưới các bài tường tŕnh liên quan đến báo chí. Lê Thanh Hoa là bút hiệu kư dưới những bài nghiên cứu về cổ sử Việt Nam.

Trước năm 1975, Du Miên là phóng viên chiến trường cho nhật báo Trắng Đen.
Tháng 11 năm 1975, ông cùng 2 kư giả Trọng Viễn và Nguyễn Hoàng Đoan xuất bản tạp chí Hồn Việt, tờ báo Việt ngữ đầu tiên ở hải ngoại. Năm 1978, ông viết truyện kư "Ba Năm Ở Mỹ", cũng là cuốn sách Việt ngữ đầu tiên xuất bản tại hải ngoại.

Tính đến 2008, Du Miên đă sống trọn vẹn, toàn thời gian cho nghề báo đă được 40 năm.
Ông từng làm tổng thư kư sáng lập Hiệp Hội Truyền Thông Việt Ngữ tại Hoa Kỳ, chủ tịch Hội Kư Giả Việt Nam Hải Ngoại. Trong Đại Hội Truyền Thông Việt Ngữ tại hải ngoại, ông là điều hợp viên suốt 2 ngày đại hội. Trên phương diện cộng đồng, ông luôn sát cánh làm việc chung.

Năm 1980 ông cổ động h́nh thành khu phố Việt tại Orange County, vẽ bản đồ và gọi đó là "Phố Sài G̣n". Năm 1981 nhật báo Register đăng lại bản đồ này và dịch "Phố Sài G̣n" thành "Little bit of Saigon". Danh xưng Little Sàig̣n lần đầu tiên xuất hiện trên báo Register số đề ngày 1 tháng 2 năm 1981. Lịch sử khu phố Việt đầu tiên ở hải ngoại bắt đầu từ đấy. Ông cũng khởi xướng và h́nh thành các bảng "Welcome to Little Saigon" tại 3 thành phố Westminster, Garden Grove và Santa Ana tiểu bang California. Ông đang cùng các bạn tiến hành việc xây cổng chào "Little Saigon Archways" tại thủ đô người Việt tị nạn này.

Năm 1999, cùng nhạc sĩ Trầm Tử Thiêng, bác sĩ Vơ Trọng Di, giáo sư Trần Lam Giang, nhà văn Nguyễn Đức Lập h́nh thành Thư Viện Việt Nam. Trong suốt 10 năm qua, Thư Viện VN mở cửa hàng ngày phục vụ đồng bào mà không nhận tài trợ từ chính phủ. Chi phí do một số mạnh thường quân, thân hữu và chính ban sáng lập Thư Viện trách nhiệm. Thư Viện VN đă hoàn thành 3 tác phẩm giá trị: Cổ Tích Việt Nam (trọn bộ 3 cuốn, 1100 trang, do giáo sư Trần Lam Giang kể), Bách Việt Tiên Hiền Chí, cổ sử Việt bị người Tàu ém nhẹm trên 500 năm, giáo sư Trần Lam Giang dịch và Việt Nam: Suối Nguồn Văn Minh Phương Đông của Du Miên Lê Thanh Hoa.
Hiện nay Du Miên là chủ nhiệm, chủ bút tạp chí Thời Báo, xuất bản hàng tuần tại Little Sàig̣n, California và là cộng tác viên thường trực của tuần báo Phương Đông Times và tạp chí Nghệ Sĩ. (Vơ Thành Đông).



- Nhóm chủ trương thành lập Thư Viện Việt Nam ở Nam California với nhóm phóng viên đài truyền h́nh SBTN trong ngày ra mắt sách "Việt Nam: Suối Nguồn Văn Minh Phương Đông" của nhà báo Du Miên Lê Thanh Hoa.

*** Vài cảm nghĩ về cuốn "Việt Nam: Suối Nguồn Văn Minh Phương Đông" của Du Miên

Từ trước tới nay, người ta biết đến ông Du Miên là một nhà báo chuyên nghiệp, đă bắt đầu vào nghề là kư giả chiến trường của tờ Trắng Đen (do ông Việt Định Phương làm chủ nhiệm) tại Sài G̣n, trước 1975, đến làm chủ nhiệm nhiều tờ báo ở quận Cam như Sài G̣n, Trường Sơn, Bách Khoa, Thời Báo. Người ta cũng biết đến ông là một nhà hoạt động xông xáo trong nhiều lănh vực từ chính trị, xă hội, đến văn nghệ. Những ngày đầu tị nạn, nhiều người đă được đọc thơ của ông Du Miên... Nhưng người ta chưa từng thấy ông Du Miên viết những bài nghiên cứu về văn chương, văn hóa hay lịch sử bao giờ.

Thế mà bây giờ có một tác phẩm mới được tŕnh làng, "Việt Nam: Suối Nguồn Văn Minh Phương Đông", với tác giả là Du Miên Lê Thanh Hoa.

Lạ quá! Và, sách đă đưa ra một chủ đề lịch sử, văn hóa lớn lao quá!

Lạ th́ gợi lên óc ṭ ṃ và phải t́m hiểu xem liệu gần bốn trăm trang sách có chuyên chở nổi cái chủ đề lớn lao ấy không?

Chợt nhớ, trong năm ba năm trở lại đây, trên tờ Thời Báo và một số trang mạng Internet có xuất hiện những bài nghiên cứu lịch sử có giá trị, với tên tác giả là Lê Thanh Hoa. Gặp chủ nhiệm Thời Báo, hỏi Lê Thanh Hoa là ai, ông Du Miên chỉ cười cười.



- Nhà văn Nguyễn Đức Lập giới thiệu công tŕnh nghiên cứu và biên khảo cuốn "Việt Nam: Suối Nguồn Văn Minh Phương Đông" của nhà báo Du Miên Lê Thanh Hoa.

Th́ ra, bây giờ mới biết rằng ngoài bút hiệu Du Miên quen thuộc, Lê Thanh Hoa là một bút hiệu khác của ông nhà báo gốc Quảng Nam Du Miên. Hỏi tới nữa th́ nghe ông giải thích gốc tổ của ông ở Thanh Hóa. Vùng đất nầy, thuở trước có tên là Thanh Hoa (hoa Quế) và tới thời nhà Nguyễn, v́ một bà vợ của vua Minh Mạng có tên là Hồ Thị Hoa (là mẹ của vua Thiệu Trị), nên kỵ húy, phải đổi thành Thanh Hóa. Lấy thêm tên Lê Thanh Hoa là ông Du Miên muốn nhớ đến quê tổ của ḿnh.

Ông Du Miên viết sách nghiên cứu lịch sử, văn hóa đă là chuyện lạ. Cách tŕnh bày vấn đề, chứng minh vấn đề của ông c̣n lạ hơn. Ông không viết theo kiểu "hàn lâm" mà các nhà nghiên cứu thường áp dụng. Ông viết theo kiểu nhà báo. Các kư giả, tường thuật tin tức vẫn thường kèm theo h́nh ảnh chứng thực. Cho nên, tác phẩm "Việt Nam: Suối Nguồn Văn Minh Phương Đông" có rất nhiều h́nh ảnh dẫn chứng cho những dữ kiện mà tác giả muốn tŕnh bày. Những h́nh ảnh nầy là các tấm họa đồ, các trang sách, các đoạn sách chữ Nho, mà tác giả đă trích dẫn. Nói đâu, có sách đó. "Nói có sách, mách có chứng". Mà trước khi cho ra mắt tác phẩm, Trung Tâm Nghiên Cứu Văn Hóa Việt Nam (mà ông Du Miên là 1 thành viên) đă họp báo tŕnh làng tất cả các chứng liệu này, công khai trước kư giả truyền thông.

Không như nhiều nhà nghiên cứu, nêu ra một chủ đề, một giả thuyết rồi t́m cách chứng minh. Ông Du Miên, theo cung cách của một kư giả theo dơi một nguồn tin, đă từ khởi điểm là cái đă xảy ra, đă nh́n thấy, đă ghi nhận được, phăng lần tới, t́m đến tận cội nguồn.

Thí dụ, đâu đó thoáng thấy rằng thiết kế họa đồ và đứng ra trông coi xây dựng nên Tử Cấm Thành ở Bắc Kinh là một người Việt Nam. Có thật như vậy không? Người đó là ai? Công tŕnh được thực hiện hồi nào? Ông Du Miên đă t́m ṭi, để cho biết một cách rơ ràng rằng đúng là một người Việt Nam, tên Nguyễn An, bị cống sang Minh triều, vào đời nhà Hồ, làm thái giám, có tài về kiến trúc, được vua Vĩnh Lạc nhà Minh trọng dụng giao cho trọng trách vẽ họa đồ và xây dựng toàn bộ kinh đô Bắc Kinh, Tử Cấm Thành. Nguyễn An sinh năm 1381 (Tân Dậu) và mất năm 1453 (Quí Dậu), thọ 72 tuổi. Ông đă chỉ huy hàng trăm ngàn thầy thợ, suốt 17 năm ṛng, mới hoàn thành công tác. Tử Cấm Thành là hoàng thành thời nhà Minh, nhà Thanh và là niềm hănh diện để khoe với du khách của Trung Cộng ngày nay.

Cũng với cái cách săn lùng tin tức như vậy (what, when, where, who, how), tác giả đă đưa ra ánh sáng được nhiều dữ kiện lịch sử lư thú như Sử Kư Tư Mă Thiên đă chép rằng chính Chu công Đán (phụ chính cho vua Thành vương, vua thứ hai của nhà Chu) xác nhận rằng Trung Hoa và Lạc Việt là hai quốc gia hoàn toàn độc lập với nhau; như ông tổ của bộ lạc Chu đă từng cử hai vị "hoàng tử", đi vào đất Việt, cắt tóc, xâm ḿnh như người Việt, để học hỏi về văn hóa, phong tục, tập quán Việt...

C̣n nhiều, nhiều lắm những dữ kiện văn hóa, lịch sử liên quan đến văn minh của Việt tộc, đă được moi ra từ những sách cổ của chính người Tàu. Mà để biết được những dữ kiện như thế, tác giả phải có một kiến thức bao quát và biết cách tổng hợp để quy tất cả về đích muốn t́m kiếm. Điều ông Du Miên muốn nói là chính Việt tộc phương Nam đă dạy cho người Tàu phương Bắc những phong hóa, những nề nếp xă hội, chứ không phải là Tàu dạy cho Việt như nhiều người vẫn thường nói.

Điều nầy cũng đúng thôi. Những tài liệu nghiên cứu hiện đại của Tây phương, được ông Du Miên trích dẫn, đă chứng minh rằng, vào thời thượng cổ, trong khi Bắc tộc Trung Hoa c̣n sống đời du mục, th́ Việt tộc phương Nam đă định cư, đă có một xă hội nề nếp, đă biết làm ruộng nước. Chữ Việt, viết có bộ "Mễ" (là lúa nước) là một chứng minh. Độc đáo hơn, ông Du Miên vừa dẫn và so sánh các nghiên cứu của học giả Mỹ, sử liệu Tàu để t́m ra kết quả Việt tộc đă có văn hóa tồn trữ rực rỡ hơn người Tàu tới 4.000 năm. Các dữ kiện được trích dẫn nầy càng làm tăng các luận cứ của nhiều nhà nghiên cứu Tây Phương gần đây, điển h́nh là của Stephen Oppenheimer tác giả cuốn Eden in the East: The Drowned Continent of Southeast Asia, cho rằng văn minh nhân loại xuất phát từ Đông Á và vùng nay là Đông Dương.

Người Tàu kính trọng đức thánh Khổng Tử. Khổng Tử kính trọng nhà Chu, đặc biệt là Chu Công Đán. Sau Khổng Tử, các học giả Tàu sùng bái Chu Hy (học giả đời Tống). Các tác phẩm Thượng Thư, Kinh Thi, Sử Kư Tư Mă Thiên là những sách quư giá được người Tàu trân quư. Các tự điển như Thuyết Văn Giải Tự, Từ Hải, Từ Nguyên, Khang Hy đều là những bộ tự điển được học giả Tàu tin dùng.

Ông Du Miên đă đem những ông thánh, những học giả, những kinh, điển, sách sử, tự điển như trên để đem ra chứng minh, so sánh và kết luận. Công việc rất rơ ràng, người đọc dễ nắm bắt. Từ tác phẩm nầy, những nhà nghiên cứu có cơ hội để đào sâu thêm nữa, để đem dần ra ánh sáng những chứng tích tỏ rơ nền văn hóa rực rỡ của ḍng giống Việt.
***
Ngày nay, có nhiều người Việt, ở trong nước, cũng như ở hải ngoại bị choáng ngợp bởi những thành công về kinh tế của Trung Cộng.

Thêm vào đó, Trung Cộng, với mộng nhất thống thiên hạ, ít ra là ở Á Châu, đă viết lại, ngụy tạo sử sách, gọi là "tân biên", coi cả vùng Đông Nam Á, trong đó có Việt Nam, vốn là đất của Trung Hoa ngày xưa.

Mộng "nhất thống thiên hạ" của người Tàu có từ thời nhà Chu, sau khi Chu Vũ vương hội tám trăm bộ tộc, mà sau này sử sách của Tàu gọi là tám trăm chư hầu, diệt nhà Thương. Và, nhà Chu đă thực hiện giấc mộng "nhất thống thiên hạ" một cách rất tàn ác: chiếm đất, chiếm dân (người nào không theo th́ giết), chiếm luôn cả văn hóa.

Chuyện đời nhà Chu có kể rằng, sau khi giết vua Trụ, diệt nhà Thương, Chu Vũ vương đă phong cho Khương Tử Nha đất Tề, để làm phên giậu cho nhà Chu. Khương Tử Nha đă là người cầm quân, pḥ Vũ vương phạt Trụ. Ở đất Tề có hai vị hiền sĩ, có tài năng và đức độ, được dân trong vùng kính phục, nhưng cả hai đều không muốn bon chen giữa chốn chợ đời, nên lánh vào núi, ở ẩn. Khi đến nơi trấn nhậm, Khương Tử Nha điều tra nhân t́nh, nghe danh hai vị hiền sĩ nầy, liền cho mời ra cộng tác. Nhưng cả hai đều từ chối. Thế là, Tử Nha truyền bắt hai hiền sĩ ấy, đem chém bêu đầu, để làm gương cho dân đất Tề, vốn là dân của nhà Thương trước đây. Chu công Đán hỏi Tử Nha tại sao giết hiền sĩ như vậy? Tử Nha trả lời đại ư rằng có tài mà ta không sai khiến được, không để cho ta dùng, th́ giết chớ để làm ǵ!

Đó là cách thức của nhà Chu đối với dân chúng, nhất là giới trí thức, của những vùng đất chiếm được. Không thu phục được, không sử dụng được là giết.

Các triều đại kế tiếp, nhà Tần, nhà Hán, nhà Đường, cũng đeo đuổi tham vọng "nhất thống thiên hạ" của nhà Chu và cũng áp dụng y một cách thức của nhà Chu.

Bởi vậy, khi đọc "Bách Việt Tiên Hiền Chí" của sử gia Âu Đại Nhậm (người gốc Việt, viết vào thời nhà Minh), người ta thấy sao có nhiều Việt gian quá. Đó chẳng qua là những người trí thức, sống ở những vùng bị chiếm, không dám chết, th́ đành phải phục vụ cho kẻ thù.

Nhà Chu làm chủ nước Tàu cả 800 năm. Thời gian dài đặc nầy quá dư để họ cải sửa lịch sử, biến những tinh hoa văn hóa mà họ cướp được, làm thành tinh hoa văn hóa của họ. Những triều đại kế tiếp theo sau, cũng làm y như vậy...

Người Việt ḿnh sau nầy, ngoài một số ít học giả, một số ít người nghiên cứu cổ sử, biết được những điều nêu trên, c̣n đại đa số th́ biết Thương, biết Chu, biết Trụ vương, Văn vương, Vơ vương, Khương Tử Nha, Châu công Đán v.v... là do truyện Phong Thần Diễn Nghĩa và những tuồng hát lấy tích từ truyện nầy như "Bá Ấp Khảo Dạy Đờn" hay "Na Tra Lóc Thịt".

Mà truyện Phong Thần th́ ôi thôi! Ở trong Nam, đứa nào nói láo, nói dốc quá, bị bạn bè chế nhạo là "thằng nầy nói truyện Phong Thần".

Trong truyện Phong Thần, cuộc hưng binh phạt Trụ của Chu Vũ vương thiệt là ghê gớm, nào là họp 800 chư hầu, nào là đánh qua 5 cửa ải, mới bao vây được Triều Ca; nào là Trụ vương làm vua, bốn hướng có bốn vua, Bắc Bá Hầu Sùng Hầu Hổ, Nam Bá Hầu Ngạc Sùng Vơ, Đông Bá Hầu Khương Hoàn Sở, Tây Bá Hầu Cơ Xương v.v...

Thực ra, cái chuyện phạt Trụ diệt Thương đó, chẳng qua là bộ tộc du mục Chu, kết hợp với một số bộ tộc du mục khác, làm một cuộc đổi đời mà thôi. Triều Ca - nơi đóng đô của nhà Thương, hay Cảo Kinh ố kinh đô của Tây Chu, hoặc Lạc Ấp - kinh đô của Đông Chu, đều không ra khỏi Thiểm Tây mà. Cái chuyện phạt Trụ, diệt Thương đó, lần quầng chỉ trong một vùng đất nhỏ ở Thiểm Tây mà thôi...

Trong "Việt Nam: Suối Nguồn Văn Minh Phương Đông", tác giả Du Miên Lê Thanh Hoa dẫn sách sử Tàu, tài liệu nghiên cứu của tạp chí National Geographic, đem chuyện truyền tụng trong dân gian cũng như chính sử để chứng minh rơ mồn một địa giới nhà Chu chỉ bằng một quận huyện ngày nay.

Nói dài ḍng như vậy để cho thấy với 800 năm làm vua, nhà Chu muốn ngụy tạo nguồn gốc của ḿnh cỡ nào lại không được. Nhà Hán làm vua, cả Tây lẫn Đông Hán, tới 400 năm, nhà Đường kéo dài được 300 năm... Với thời gian đó, với quyền lực trung ương tập quyền đó, họ muốn sửa đổi quá khứ, thứ ǵ lại không được. Dân Bách Việt đă bị tiêu diệt gần hết, làm sao có tiếng nói, làm sao đính chánh, làm sao đ̣i lại những ǵ mà người ta đă chiếm đoạt của ḿnh.

Tác phẩm "Việt Nam: Suối Nguồn Văn Minh Phương Đông", của Du Miên Lê Thanh Hoa là một lời lên tiếng để đ̣i lại "những ǵ của César trả lại cho César".

Nhiều người Việt, nhất là các bạn trẻ, như đă nói, choáng ngợp trước những thành công của nước Tàu, một phần, một phần khác bị lường gạt bởi sách vở Tàu, nên có mặc cảm cho rằng cái ǵ của ḿnh cũng học của Tàu.

Có nhiều bạn trẻ c̣n hỏi rằng Việt Nam có ǵ để tự hào so với Tàu.

Có nhiều lắm chớ. Châu chấu chống xe, rốt cuộc chấu không ngả mà xe nghiêng, không đáng tự hào sao? Người Mông Cổ đă tự hào rằng vó ngựa trường chinh của họ đi đến đâu, cỏ thảo nguyên cũng mọc không nổi, họ đă chiếm trọn nước Tàu, chiếm hết Trung Đông và một phần Âu Châu, thế mà ba lần đánh Việt Nam đều bị thua tan tác. Không đáng tự hào sao?

Mười năm B́nh Định vương Lê Lợi chống quân Minh, hai thượng thư bộ Binh (tức bộ trưởng quốc pḥng) của Tàu là Trần Hiệp và Lư Khánh tiếp nhau chết ở chiến trường Việt Nam, đệ nhất dũng sĩ nhà Minh là Liễu Thăng bị chém bay đầu ở Việt Nam. Không đáng tự hào sao?

Chưa hết, c̣n Trần Hữu Lạng (con của Trần Ích Tắc) nổi lên đánh nhà Nguyên trên đất Tàu, chiếm cả nửa nước Tàu; c̣n Hồ Nguyên Trừng được người Tàu thờ làm ông tổ đúc súng thần công; c̣n Nguyễn An vẽ kiểu và đứng ra điều thợ xây cất thành Bắc Kinh (Tử Cấm Thành)...

Nếu những điều vừa kể mà chưa làm cho ḿnh cảm thấy tự hào là con dân đất Việt, th́ hăy t́m đọc "Việt Nam: Suối Nguồn Văn Minh Phương Đông", của tác giả Du Miên Lê Thanh Hoa để thấy vua Nghiêu c̣n phải phái quan qua đất Việt học cách làm lịch; Châu công Đán đă xác nhận Tàu và Việt là hai nước độc lập với nhau từ thời thượng cổ, để thấy bậc thánh nhân, "vạn thế sư biểu" của Tàu là Khổng Tử đă lấy những phong tục tốt đẹp của người Việt để dạy cho dân Tàu...
Đọc tác phẩm nầy rồi, sẽ bỏ đi cái mặc cảm thua sút đối với người Tàu, đồng thời sẽ cảm thấy tự tin hơn, phấn chấn hơn trong việc nuôi dưỡng tinh thần dân tộc.

* Vĩnh Thuận






Send This Article To A Friend

New Page 1




















Contact Us | Suggest Us | Link to Us


All rights reserved. This material is for personal use only. Republication and redissemination are prohibited.
Copyright/Disclaimer - 2008, Phuong Dong, Inc.